Thu, 07 / 2019 11:15 am | helios

Phân tích nhân vật viên quản ngục

Bài Làm

Khi tiếp cận và nghiên cứu tác phẩm “Chữ người tử tù” người đọc thường dành sự để ý đặc thù đến nhân vật Huấn Cao – bức tượng đài trung tâm của tác phẩm mà xem nhẹ rằng mang một nhân vật góp phần không nhỏ khiến cho nên giá trị độc đáo của thiên truyện ngắn này, đó chính là nhân vật viên quản lao tù.

>>> XEM THÊM : Phân tích đoạn thơ những đường Việt Bắc của ta

>>> XEM THÊM : Phân tích bài ca dao anh đi anh nhớ quê nhà nhớ canh rau muống nhớ cà dầm tương

>>> XEM THÊM : Tóm tắt văn bản Cố hương của Lỗ Tấn

Hai chữ quản lao tù đã phần nào gợi lên hầu hết nghề nghiệp về nhân vật đó là nghề cai tù đọng, nghề đại diện cho quyền lực phong kiến, đối lập sở hữu các con người tài ba, khí phách như Huấn Cao, đối nghịch có cái đẹp. Nghề nghiệp đó cũng gợi lên 1 môi trường của gông xiềng, xiềng xích, tội ác. Nhân vật hàng ngày phải chứng kiến bao điều tàn tệ, lọc lừa ăn đời ở kiếp mang bọn tiểu nhân tử thấp. Cảnh sống đấy dễ làm cho con người bị chai sạn, dễ bị đẩy vào bùn nhơ của tội lỗi nhưng ở quản lao tù vẫn giữ được nhân cách tâm hồn. bí quyết ví von của Nguyễn Tuân bộc lộ sự nhìn nhận khám phá đề cao con người sở hữu vẻ đẹp thiên lương nghệ sĩ, đấy là 1 thanh âm trong trẻo chen giữa vào bản đàn mà nhạc luật đều hỗn loạn, xô tình nhân, là chiếc cao khiết giữa 1 đống cạn bã.

Để làm vượt trội thanh âm trong trẻo, mẫu cao khiết và đống cạn bã, nhà văn Nguyễn Tuân đã đi vào trình bày nhân vật quan lao tù là con người bị ném vào môi trường cạn bã nhưng vẫn giữ được thiên lương.

Điều đấy biểu đạt qua thái độ và cách xử sự của viên quản ngục tù đối mang sáu người tử tội nhân đặc biệt là đối sở hữu Huấn Cao. khi nhận được phiến trác, quản lao tù hỏi thầy thơ lại: “Tôi nghe ngờ ngợ… Huấn Cao… hay là mẫu người mặc cả tỉnh Sơn Tây vẫn khen loại tài viết chữ rất nhanh rất đẹp đấy không?” thắc mắc là sự thăm dò kín đáo, cẩn trọng nhưng cũng chính là biểu lộ sự mến mộ, khâm phục, kính nể của quản ngục đối có tài ba, tăm tiếng và khí phách của Huấn Cao.

Khi biết mình nắm trong tay sinh mệnh của Huấn Cao, quản ngục tù đã phải trải qua một cuộc tranh đấu tư tưởng. Ông ngồi đó sở hữu khuôn mặt ưu tư và suy nghĩ. Quản lao tù hiểu rằng, ông là người hành pháp phải làm cho việc theo nghĩa vụ và chức trách mà chính quyền ủy quyền. Ông băn khoăn, trằn trọc ko biết phải đối xử sở hữu Huấn Cao như thế nào. Bởi đó là một con người mà trong khoảng lâu quản ngục đã hâm mộ. Nguyễn Tuân đã dành những trang văn trang trọng, lên thơ biểu đạt quang cảnh đêm tối lúc quản lao tù suy ngẫm: “Tiếng trống thu không… ngôi sao chính vị muốn giã từ vũ trụ”.

Phân tích nhân vật viên quản ngục

Phân tích nhân vật viên quản ngục

Để tô đậm tư cách quản ngục, Nguyễn Tuân đã diễn đạt thái độ dị thường của quản lao tù khi tiếp đón sáu người tử tầy. Quản lao tù tiếp đón bằng cặp mắt đôn hậu và kính nể. cái nhìn đó, tấm lòng đấy đã ẩn chứa một thái độ biệt nhỡn liên tài. Chính thái độ kiêng nể của quản lao tù cho bon quân nhân lấy khiến cho lạ nhắc quản ngục: “Xin thầy để tâm cho…”, quản ngục đã giải đáp sở hữu bọn lính: “việc quan ta đã có phép nước, các chú chớ phổ biến lời”. tương tự, Nguyễn Tuân đã khai thác nhân tố tương phản, đối lập giữa một bên là bọn quân nhân áp giải hung hăng, với một bên là ánh mắt nhân đức của viên quản ngục để khiến nổi bật: quản ngục tuy là đai diện cho quyền lực phong kiến nhưng ông chẳng hề là hung đồ có bàn tay vấy máu, trái lại sống giữa bùn nhơ nhưng không bị hoen ố, vấy bẩn mà thực thụ là loại cao khiết giữa một đống cạn bã.

Ở nhân vật viên quản ngục tù, nhà văn không chỉ bộc lộ vẻ đẹp tư cách mà còn khám phá và miêu tả vẻ đẹp của 1 con người có tâm hồn của một người nghệ sĩ.

Theo bí quyết giới thiệu của nhà văn, viên quản ngục tù là 1 nhà nho, biết đọc vỡ lẽ nghĩa sách thánh hiền và mang một khát vọng cháy lòng là xin được con chữ Huấn Cao, coi đấy là vật báu. nghĩa là đằng sau mẫu con người phương tiện của bộ máy trấn áp quyền lực phong kiến, nhân vật viên quản lao tù còn là một con người với tâm hồn nghệ sĩ, trân trọng mẫu đẹp, thưởng thức cái đẹp.

Lúc biết Huấn Cao trở thành người tù đọng nơi trại giam của mình, viên quản lao tù khổ tâm nhất đó là với được Huấn Cao ở trong tay mà không khiến cho thế nào để tiếp cận được Huấn Cao. khi quản ngục tỏ ý biệt đãi Huấn Cao và Huấn Cao đã mô tả thái độ khinh bạc nhưng quản ngục không phải báo thù trái lại ông còn “xin lĩnh ý” rất từ tốn và khiêm nhường. có nhẽ, ông đã tự ý thức được khoảng cách thức xa vời giữa người tử tội phạm Huấn Cao mang mình và ông hiểu được cái đẹp phải tự nguyện chứ không hề là hiếp dâm bằng các mánh khoé tầm thường.

Cảnh xin chữ là nơi kết đọng vẻ đẹp tâm hồn nghệ sĩ của quản ngục tù. lúc Huấn Cao viết xong một chữ “viên quản lao tù lại vội khúm núm”, sự khúm núm ấy chẳng hề là nỗi sợ sệt tầm thường mà là cảm kích tột cùng trước 1 nhân cách lớn, hào kiệt lớn. khi nghe các lời khuyên tình thật của Huấn Cao, quản ngục tù đã cảm động “vái người phạm nhân một vái, chắp tay nói một câu mà mẫu nước mắt rỉ vào kẽ miệng khiến cho nghẹn ngào, kẻ mê muội này xin bãi lĩnh”. Đây chẳng phải là mẫu cúi đầu đê mạt, điếm nhục mà mẫu cúi đầu này khiến quản lao tù trở nên lớn lao, cao cả bởi cúi đầu trước loại đẹp thì đó cũng là hành động đẹp. tốt loại cúi đầu ấy như loại cúi đầu của Cao Chu Thần thuở nào: “Nhất sinh đê thủ bái mai hoa”. kế bên cái cúi lậy cao cả ấy là giọt nước mắt của tâm hồn nghệ sĩ biết yêu, biết trân trọng đến xót xa ngậm ngùi, nhớ tiếc cho cái đẹp.

Hình tượng viên quản ngục dẫu chỉ là một nhân vật phụ, là sự hoà quyện giữa tư cách cao đẹp và tâm hồn người nghệ sĩ. mang thể ví, cuộc đời của viên quản ngục tù giống như 1 bông sen vươn dậy từ bùn lầy. 1 đời cầm bút Nguyễn Tuân trong hành trình đi mua dòng đẹp và ông luôn cảm kích, ca tụng những con người tài giỏi nghệ sĩ trong bất cứ nghề gì và hình tượng viên quản lao tù là một nhân vật như thế.

>>> XEM THÊM : Phân tích bài chiếu cầu hiền của Ngô Thì Nhậm

>>> XEM THÊM : Soạn bài hầu trời của tản đà

>>> XEM THÊM : Soạn bài tình yêu và thù hận

Bài viết cùng chuyên mục