Mon, 07 / 2019 2:34 pm | helios

Đề bài: Phân tích bài thơ tràng giang của Huy Cận

Bài làm

Huy Cận là 1 trong các nhà thơ nổi tiếng có những bài thơ buồn. những nỗi buồn của sự sầu cảm trong khoảng chính bản thân mình, những nỗi buồn vô định, nhưng nhiều khi cũng là các nỗi buồn to lao, các nỗi sầu đau vì nhân thế, về các kiếp nhân sinh. Tràng giang là 1 trong những bài thơ biểu lộ loại tình buồn ấy của Huy Cận. Chỉ mang đứng ngắm nhìn 1 chiếc sông thôi, nhưng ngoại cảnh lại ảnh hưởng vào tâm hồn ông một nỗi niềm làm ông nao lòng, chợt buồn tủi nỗi buồn cho núi sông, sự thế.

>>> XEM THÊM : Phân tích nhân cách nhà nho trong bài Bài ca ngắn đi trên bãi cát

>>> XEM THÊM : Soạn bài Tỏ Lòng của Phạm Ngũ Lão

>>> XEM THÊM : soạn bài cha con nghĩa nặng của hồ biểu chánh

Nhan đề bài thơ có tên là Tràng Giang, trong khoảng Hán Việt lại với âm hưởng của chất con đường thi, sự cổ kính rất rõ rệt . Tràng giang có tức thị sông dài. Trong tác phẩm này nhân vật trữ tình có trong mình nỗi u uất hiện hữu rất rõ rệt. một mìn đứng trước cái sông rộng lớn, ông mang cảm nghĩ như đang đứng giữa thế cục và trong tâm trí ngoại cảnh tác động đến tâm hồn làm ông càng ngắm nhìn càng thấy trời đất mông mênh, sông nước mông mênh còn lòng mình thì bị buộc ràng bởi những vô định, thấy bản thân con người thật nhỏ bé trước thế cục và các xoay vần của thời cuộc. Đứng giữa đất trời bát ngát, đứng trên tư thế của một người ngắm nhìn, thưởng ngoạn phong cảnh đó nhưng không hiểu tại sao và vì lý do gì, nhà thơ lại làm cho mình ko còn cảm giác thưởng ngoạn nữa. không hiểu nổi là trong khoảng khi nào và từ bao giờ, xúc cảm đã chuyển hướng sang “Bâng khuâng trời rộng nhớ sông dài” ngắm cảnh non sông mà lòng lại sở hữu nặng các tâm sự của bao nhiêu nỗi niềm hoài cảm và cuộc đời và con người

Bài thơ với phong vị đường thi tương đối rõ rệt, sở hữu nét cổ điển, trầm buồn, được Huy Cận lấy cảm hứng khi ngắm cảnh sông Hồng mênh có sóng nước. những gợn sóng cứ lăn phăn, gợn mãi, gợn mãi và gợn vào luôn tâm hồn ông khiến cho trái tim ông nao nao theo các đợt sóng. Mỗi đợt sóng lên là một đợt sóng trong lòng ông lại trỗi dậy. mẫu sông rộng quá, sóng nước minh mông quá làm cho ông cảm thấy sở hữu chút buồn tủi về nỗi cô đơn giữa ko gian rộng to bất tận, trong lòng cứ mãi với nặng nỗi sầu tư về sự vô định của cuộc đời. Cảm tưởng tới sự trôi nổi, phiêu lưu, không biết phận đời, phận người trôi đi về đâu. cái tình của ông trong bài thơ là loại tình biểu hiện tình yêu quê hương quốc gia, thương cảm sở hữu các kiếp đời, kiếp người. Đọc và cảm nhận sâu chúng ta sở hữu thể thấy được điều ấy.

“Sóng gợn tràng giang buồn điệp điệp

Con thuyền xuôi mái nước song song

Thuyền về nước lại sầu trăm ngả

Củi một cành khô lạc mấy dòng”

Phân tích bài thơ tràng giang

Phân tích bài thơ tràng giang

Chiếc sông rộng to bát ngát trải dài như bất tận. Không gian dường như quá bát ngát, các con sóng cứ liên tục nhau, hết lớp này tới lớp khác như không bao giờ hết. Động trong khoảng “ gợn” gợi liên tưởng về các con sóng nhẹ nhàng theo gió mà cứ lan mãi không thôi hết lớp này qua lớp khác. Con thuyền trên mênh sở hữu sóng nước, lại xuôi mái theo hướng sóng nước mà đi. Nhưng đặt trong bối cảnh của hai câu thơ, mang những nét trầm buồn hiện hữu thì lại cho ta chuyển hướng sang 1 cảm nhận sở hữu chút động lòng khi con thuyền cũng đang buông lơi chính bản thân mình, đang tự do phó mặc cho cuộc thế và thân phận của mình

"Sóng gợn tràng giang buồn điệp điệp

Con thuyền xuôi mái nước song song

Thuyền về nước lại sầu tram ngả

Củi một cành khô lạc mấy dòng"

Cùng mang ấy là những cụm trong khoảng gợi các nỗi buồn khôn nguôi như “sầu trăm ngả”, “lạc mấy dòng” càng gợi những nỗi buồn vô biên, bất tận. Con thuyền cô đơn xuôi mái theo loại nước, vô định theo các con sóng, nhưng câu thơ “Thuyền về nước lại sầu trăm ngả” lại gợi nét các cảm giác của sự chia lìa. Cành củi khô lại là hình ảnh gợi sự thê lương hơn, hình ảnh củi khô là hình ảnh ko còn sức sông, nó ko còn tươi nguyên như những cành củi khác, còn sức nặng, sở hữu khi bị chìm xuống nước, còn ở đây, cành củi này dường như đã hết hẳn sức sống, cô đơn trôi nổi trên cái sống không khác gì 1 phận đời kém may măn bị cái đời cho trôi nổi vô định. 1 cái sông nức danh, gắn bó có con người, đem lại cho phổ quát người về sự gắn bó cùng những cảm gác thân thuộc. Cũng với phổ thông người, bất chợt sông nước mang lại cho họ cảm giác tự do, thảnh thơi nhưng còn với Huy Cận lại là 1 loại sông đẹp nhưng mang 1 nét đẹp u buồn:

"Liêu xiêu cồn nhỏ gió dìu hiu

Đâu tiếng làng xa vãn chợ chiều

Nắng xuống trời lên sâu chót vót

Sông dài, trời rộng, bến cô liêu"

Các câu thơ tiếp theo nỗi buồn lại càng hiện hữu 1 phương pháp rệt. 1 khoảng im ngập tràn trong sâu thẳm tâm hồn con người về hình ảnh 1 vùng đất vắng vẻ, thiếu nhựa sống. không thấy đâu 1 cuộc sống sôi nổi bỗng nhiên sở hữu lấy một thứ âm thanh hiện hữu, không một thanh âm vang động trên đất trời, đầy đủ chỉ là sự vắng yên ổn đến rợn người. Hình ảnh “chợ” cũng là tượng trưng của cuộc sống nơi thôn quê nhưng tại nơi đây cũng sở hữu vẻ vắng lặng tới xót xa. kiếm tìm những sự sống trong vô định, một mình 1 vùng trời, 1 vùng cảm xúc não nuột đang chiếm hữu trong trái tim, ngự trị nơi xúc cảm của tác kém chất lượng “trời lên sâu chót vót”, “sông dài”, “ bến cô lieu” khiến cho tác nhái cảm thấy đơn chiếc giữa cuộc thế

"Bèo dạt về đâu hàng nối hàng

Mênh mông không một chuyến đò ngang

Không cầu gợi chút niềm thương nhớ

Lặng lẽ bờ xanh tiếp bãi vàng''

Sự di chuyển của trùng hợp trong câu thơ này hình như cũng rất rõ rệt, ko còn vẻ tĩnh lặng như trên nữa, cảnh vật mang phổ biến sự chuyển biến, đi lại. Trong tâm cảnh tác giả cũng đang mang sự chuyển di, không còn là sự phó mặc, tác giả đang sở hữu sự kiếm tìm sự sống. bên cạnh đó hình ảnh bèo dạt lại khiến cho tác kém chất lượng thất vẳng hết sức, bèo cũng có vẻ lưu loát không biết đi đâu về đâu

"Lớp lớp mây cao đùn núi bạc

Chim nghiêng cánh nhỏ bóng chiều sa

Lòng quê dợn dợn vời con nước

không khói hoàng hôn cũng nhớ nhà"

Có thể thấy sau những câu thơ trầm buồn về phong cảnh bất chợt đất trời. Về sở hữu khổ thơ này với thể thấy được tâm tình, tư tưởng muốn gửi gắm cho đời của tác giả được thể hiện ở đây. Trời về chiều và cánh chim nghiêng gợi tả nét tự do. Trái tim ông vẫn buồn nhưng nỗi buồn được chuyển hóa gửi gắm về tâm sự khác, ấy là tình ái quê hương, khát khao được tự do, hướng về cuộc đời lớn.

Bài thơ vừa có nét cổ điển vừa mang nét tiên tiến, Huy Cận là 1 nhà thơ rất mẫn cảm trước những rung động của thế cuộc. Như trong bài thơ Tràng Giang này cũng vậy, tâm sự của tác giả bị tri phối bởi ngoại cảnh, nhưng các gì ông trình bày trong bài thơ, những nét buồn đấy lại là những nét sầu gắn mang thời cuộc nhân thế.

>>> XEM THÊM : Phân tích bài thơ thu ẩm

>>> XEM THÊM : Phân tích con người nguyễn khuyến qua bài thơ thu điếu

>>> XEM THÊM : Cảm nghĩ của em về bài đấu tranh cho một thế giới hòa bình

Bài viết cùng chuyên mục