Tue, 07 / 2019 9:09 am | helios

Đề bài: Phân tích bài thơ đây thôn vĩ dạ của hàn mặc tử

Bài làm

Hàn Mặc Tử là một trong các cây bút tuyệt vời của mẫu văn học thơ ca lãng mạn. Thơ của ông sở hữu rộng rãi sắc thái khác nhau, có những vẫn thơ thấm đẫm nước mắt, nhưng cũng sở hữu các vần thơ khôn cùng trong trẻo, thuần khiết. Bài thơ “Đây thôn Vĩ Dạ” là 1 trong những bài thơ hay nhất của Hàn Mặc Tử về chủ đề tình yêu. Bài thơ được sáng tác lúc ông đã mắc bệnh nặng, do đó với một vẻ đượm buồn sâu sắc.

>>> XEM THÊM : Thuyết minh về một loài hoa mà em yêu thích

>>> XEM THÊM : Soạn bài vịnh khoa thi hương

>>> XEM THÊM : Soạn bài vĩnh biệt cửu trùng đài của Nguyễn Huy Tưởng

mở đầu bài thơ là câu hỏi:

“ Sao anh không về chơi thôn Vĩ?

Thôn Vĩ Dạ nằm bên bờ sông Hương thơ mộng, đã đi vào trong số đông bài thơ, bài văn. Câu thơ là một thắc mắc, như 1 lời trách nhẹ nhàng, nhưng cũng có thể coi là 1 lời mời về thăm thôn Vĩ để thưởng thức các cảnh sắc tươi đẹp nơi đây. Và quả thật, những câu thơ tiếp theo là các câu thơ nói về cảnh vật thôn Vĩ:

“ Nhìn nắng hàng cau nắng mới lên

Vườn ai mướt quá xanh như ngọc

Lá trúc che ngang mặt chữ điền”

Hàng cau là một điểm đặc trưng của những thôn ấp Việt Nam, bởi quần chúng ta đã sở hữu tập tục ăn trầu từ nghìn đời nay. Cây cau cũng gắn mang rất nhiều câu chuyện về tình ái đôi lứa mà tiên sư cha ta đã từ khi ngàn đời nay. ko chỉ sở hữu thế, hàng cau trong thơ Hàn Mặc Tử còn có thêm cả ánh nắng mới lên biểu sớm, hay chính là tượng trưng của nhựa sống của niềm vui, của tuổi trẻ và tình yêu.

Nhìn xa xa hơn, ấy là cả 1 khu vườn tươi tốt, xanh um. Vườn cây được coi sóc kĩ lưỡng nên tốt tươi, xanh um. Tác nhái tiêu dùng chữ “mướt”, vừa để chỉ sự óng ả, tươi tốt của lá, vừa để chỉ màu xanh ngọc đẹp đẽ của lá. Ở đó ánh lên một sự khỏe mạnh, chan chứa đầy nhựa sống của cảnh vật cũng như con người nơi đây.

Giữa khung cảnh ngẫu nhiên tươi đẹp, đầy sinh khí, đã với bóng vía con người xuất hiện, làm cho cảnh càng trở thành sinh động hơn. Trúc là biểu tượng cho người quân tử, lại che ngang khuôn mặt chữ điền của người nào đấy, mang thể là người khách đến thăm thôn Vĩ chăng? Thật là 2 hình ảnh thật đẹp, kết hợp, khiến cho khung cảnh thêm vài phần thi vị.

phân tích bài thơ đây thôn vĩ dạ của hàn mặc tử

phân tích bài thơ đây thôn vĩ dạ

đến các câu thơ tiếp theo, cảnh vật càng ngày càng mở rộng ra, thấy gió, thấy mây, thấy cái nước sông Hương lững lờ:

“Gió theo lối mây đường mây

dòng nước buồn thiu, hoa bắp lay”

2 câu thơ tả cảnh tình cờ, nhưng cũng chứa đựng trong đấy nỗi buồn của con người, khiến cảnh vật cũng phát triển thành hiu hắt. Thường thì gió thổi mây bay, mây sở hữu gió thường đi với nhau, nhưng ở đây gió với gió, mây mang mây lại tách riêng ra, mỗi vật một hướng. dòng nước cũng buồn hiu hắt sở hữu các bông hoa bắp nhẹ nhàng lay động ở 2 bên bờ.Đây là cảnh tả chân ở thôn Vĩ, cảnh vật đều thơ mộng, nhẹ nhàng di chuyển, nhưng nhà thơ cũng lồng vào trong ấy tâm trạng của mình, một nỗi buồn man mác vì tiếc, không thể về gặp người trong mộng.

Hàn Mặc Tử là một người rất yêu trăng, đầy đủ bài thơ của ông xuất hiện hình ảnh trăng. Trong bài thơ này cũng vậy. Hình ảnh vầng trăng hiện lên một cách độc đáo:

“Thuyền ai đậu bến sông trăng đó

có chờ trăng về kịp tối nay?”

Vầng trăng là biểu tượng của loại đẹp, của thái hoà, của hạnh phúc. Thế nhưng, thi sĩ lại hỏi 1 phương pháp day dứt, liệu ai đấy sở hữu kịp chở trăng về? Là hỏi người nào, hay hỏi chính mình. nghi vấn giãi bày 1 nỗi niềm hoang với, mặc cảm của nhà thơ, về sự lỡ làng, muộn màng, vô phận có tình yêu.

mẫu thời gian trong bài thơ trôi thật nhanh. Vừa buổi sáng sở hữu khu vườn mướt xanh như ngọc, thoắt cái lại tới tối bên bến trăng, bến mơ.

“Mơ khách đường xa, khách đường xa

Áo em trắng quá nhìn không ra”

Vì nhớ mong da diết, nên vị khách tuyến đường xa đi cả vào trong giấc mơ của Hàn Mặc Tử. Hình ảnh trong mơ vừa gần lại vừa xa, vừa thân thiết nhưng lại xa không bí quyết nào sở hữu tới. Màu áo trắng là màu đặc trưng của áo dài – đồng phục quen thuộc của nữ sinh Huế. Mối tình chưa lời ước hứa hẹn của thi sĩ với người con gái trong trắng, tinh khôi vẫn đau đáu trong tim ông chẳng bao giờ nhạt phai.

“Ở đây sương khói mờ nhân ảnh

ai biết tình ai có đậm đà?”

Giữa mênh mông khói sương mờ ảo, hay cũng chính là giữa mẫu đời phổ quát hư ảo, liệu trong tâm trí đối phương còn nhớ đến hình bóng của mình hay không? câu hỏi cuối như hỏi “ai”, nhưng cũng là tự vấn chính mình. Chỉ mang lòng dạ này ghi lòng tạc dạ, chứ cuộc sống ngắn ngủi, làm cho ông phải nhớ tiếc quá đa dạng về mối tình còn dang dở. đớn đau thay tình yêu trong thơ Hàn Mặc Tử, đẹp, nhưng buồn quá! “Đây thôn Vĩ Dạ” là một bức tranh đẹp về cảnh thôn Vĩ bên bờ sông Hương thơ mộng. trong khi mắc căn bệnh hiểm nghèo, nhưng ko vì thế mà trong bài thơ thấm đượm 1 nỗi tuyệt vọng sâu sắc. Ta chỉ thấy đâu đấy sự nhớ tiếc đối mang sự sống ngắn ngủi, với thế cục dang dở mà thôi. Ta càng thấy khâm phục hơn, 1 tư cách cao đẹp, dù trong khó khăn nhưng vẫn sử dụng các câu chữ chau chuốt nhất, những tình cảm cuốn hút nhất để gửi đến người yêu của mình.

>>> XEM THÊM : Soạn bài Nhớ đồng

>>> XEM THÊM : Vẻ đẹp bi tráng của hình tượng người lính

>>> XEM THÊM : Soạn bài Bài thơ số 28

Bài viết cùng chuyên mục