Thu, 07 / 2019 2:44 pm | helios

Đề bài: Phân tích bài thơ Đây mùa thu tới của Xuân Diệu

Phân tích bài thơ Đây mùa thu tới của Xuân Diệu

Xuân Diệu (1916-1985) là thi sĩ nổi tiếng trong văn học Việt Nam. Ông đã để lại phổ quát bài thơ nổi tiếng. Trong số đấy phải đề cập tới bài thơ “đây mùa thu tới”.

>>> XEM THÊM : soạn văn Lưu biệt khi xuất dương

>>> XEM THÊM : soạn văn bài ca ngắn đi trên bãi cát của Cao Bá Quát

>>> XEM THÊM : soạn bài ca dao hài hước

“Đây mùa thu tới” là 1 kiệt tác của Xuân Diệu, xuất bản năm 1938. Cảm nhận của nhà thơ về mùa thu không chỉ bằng thị giác, bằng thính giác mà bằng một trái tim cháy bỏng, một tình yêu Hà Nội, yêu mùa thu nồng cháy. Nhưng trong câu thơ trước tiên của bài thơ người ta cảm nhận được một nỗi buồn đến đáng sợ.

“Rặng liễu đìu hiu đứng chịu tang,

Tóc buồn buông xuống lệ ngàn hàng”.

Rặng liễu trầm mặc như “đứng chịu tang”. Lá liễu buông dài như tóc nàng cô phụ “buồn buông xuống”. Lá liễu ướt đầm sương thu tưởng như “lệ nghìn hàng”. Liễu được nhân hóa đứng chịu tang, trong khoảng tóc liễu đến lệ liễu đều sở hữu theo bao nỗi buồn bõ bèn.

Đang say mê có nỗi buồn đẫm lệ, Xuân Diệu lại đưa người đọc đến với 1 niềm vui nho nhỏ, reo rắt như một sự mong chờ từ rất lâu:

“Đây mùa thu tới – mùa thu tới

Với áo mơ phai dệt lá vàng”

Câu thơ “đây mùa thu tới – mùa thu tới” giải pháp lặp trong khoảng rất nhẹ nhàng như sự bừng tỉnh của tác fake sau những ngày buồn đợi thu. nghe đâu người thiếu phụ kia đã giới hạn khóc vì người chồng cô ngóng trông lâu nay đã quay trở về. Mùa thu đánh thức tác giả bằng chiếc áo mơ phai dệt lá vàng, đặc thù vốn có của mùa thu. Thu tới thật nhẹ nhàng tinh tế, chứ không chói lóa như khi hạ tới.

“Hơn một loài hoa đã rụng cành

Trong vườn sắc đỏ rũa màu xanh.

Những luồng run rẩy, rung rinh lá,

Đôi nhánh khô gầy xương mỏng manh”.

Phân tích bài thơ Đây mùa thu tới của Xuân Diệu

Câu thơ “hơn một loài hoa đã rụng cành” chẳng phải 1 loài mà là hơn một loài có thể là hai, ba, bốn. Bằng ý tưởng riêng của mình Xuân Diệu đã nhấn vào tâm khảm người đọc những vần thơ đọc 1 lần với thể nhớ cả đời. Áo mơ phai vừa mới dệt lá vàng, mà giờ đây “hơn một loài hoa đã rụng cành”, “sắc đỏ”, “đôi nhánh khô gầy” đấy không phải nét đẹp của thu mà ấy là sự báo hiệu mùa đông, thời khắc giao mùa sắp đến.

các vần thơ tiếp theo tác nhái lại gợi cho người đọc cảm giác êm dịu, nhẹ nhàng, nghịch ngợm nhưng rất đáng yêu. Ông ko gọi trăng là “ông trăng tròn sáng tỏ” như thi sĩ trằn đăng khoa, mà ông lại mạnh dạn gọi là “nàng trăng tự ngẩn ngơ” vừa ước lệ biểu tượng, vừa sáng tạo. “Nàng trăng” nếu kể là ông trăng thì chắc chắn trăng đã già, nhưng đây là nàng trăng có lẽ trăng non đầu tháng, có nhẽ thu đã qua đi và đông đã bắt đầu. Bài thơ được viết theo sự tuần hoàn của thời kì thu rồi đến đông như con người trẻ rồi sẽ già.

“Đã nghe ấm áp luồn trong gió,

Đã vắng người sang những chuyến đò”

Xuân Diệu đã “nghe thấy rét luồn trong gió”. Nghe thấy gió luồn, nhìn thấy người đã vắng. nếu như thu là cái buồn man mác thì đông là chiếc buồn vô tận vì mới chớm đông thôi mà “đã vắng” đọc câu thơ cho ta cảm giác một ko gian bao la bất tận nhưng lại khôn xiết quạnh. có nhẽ Xuân Diệu đang sợ khi tuổi già tới chỉ còn mình mình trong thế giới rộng lớn bao la.

Khổ thơ cuối là khổ thơ tuyệt đẹp nó hội tụ phần đông cảnh sắc khi không, mây trời, chim muông và con người:

“Mây vẩn từng không, chim bay đi,

Khí trời u uất hận chia ly.

Ít nhiều thiếu nữ buồn không nói

Tựa cửa nhìn xa, nghĩ ngợi gì”.

Cảnh đẹp nhưng lại sở hữu một nỗi buồn bất tận. ấy là sự chia ly, sự chia lìa của cảnh vật, sự chia li của con người. Thiếu nữ buồn ko nói, “khí trời u uất hận chia ly”. Lá đã đỏ, đò đã vắng, trời đã lạnh thế mà chim lại bay đi, để lại không gian bát ngát trống vắng. phải chăng thiếu nữ đang xa người yêu và đang ngồi ngóng chờ người thương sẽ trở về. Bài thơ được mở đầu bằng 1 nỗi buồn sâu thẳm và cũng chấm dứt với một nỗi buồn sâu thẳm.

Sở hữu sự hài hòa nhẹ nhàng giữa các giác quan thính giác, thị giác, xúc giác, giữa những giải pháp nghệ thuật so sánh, nhân hóa, điệp từ, ước lệ và phương pháp biểu lộ mới mẻ, Xuân Diệu đã góp phần cho nền văn chương một tác phẩm với trị giá với đặc thù của hồn Việt Nam, hồn Hà Nội.

“Đây mùa thu tới” như 1 bức tranh mùa thu tuyệt mỹ của Xuân Diệu, tranh không vẽ bằng sơn dầu, bằng thuốc nước mà tranh vẽ bằng các câu chữ thật nhẹ nhõm nhưng tinh tế. Bài thơ cũng đem đến cho ta 1 nỗi nhớ, nỗi nhớ cảnh vật Hà Nội xưa khi sang thu.

>>> XEM THÊM : soạn bài ai đã đặt tên cho dòng sông

>>> XEM THÊM : phân tích bài thơ con cò

>>> XEM THÊM : phân tích bài thơ cảnh ngày xuân

Bài viết cùng chuyên mục