Wed, 07 / 2019 11:19 am | helios

Đề bài: Phân tích 14 câu thơ đầu bài thơ Tây Tiến của Quang Dũng

Phân tích 14 câu thơ đầu bài thơ Tây Tiến của Quang Dũng

Sở hữu các tác phẩm sống mãi với thời kì, có các áng văn sống mãi trong lòng người đọc bao thế hệ. Bài thơ “Tây Tiến” của nhà văn quang Dũng chính là một tác phẩm như thế. mặc dù đã hơn 50 năm trôi qua diễn ra từ ngày sáng tác, bài thơ vẫn để lại trong lòng người đọc các xúc cảm kiêu hãnh về hình ảnh người lính cụ Hồ anh hùng quật cường.

>>> XEM THÊM : soạn bài đại cáo bình ngô của nguyễn trãi

>>> XEM THÊM : soạn bài thực hành về các phép tu từ ẩn dụ hoán dụ

>>> XEM THÊM : Tóm tắt truyện ngắn Chữ người tử tù của Nguyễn Tuân

Bài thơ Tây Tiến của quang Dũng được sáng tác năm 1948 khi mà cuộc kháng chiến chống Pháp của quần chúng ta đang bước vào giai đoạn cam go nhất. Toàn Đảng, toàn quân đã tụ họp lực lượng chống quân xâm lăng. Tây Tiến chính là sự hồi tưởng của nhà thơ quang Dũng về những năm tháng sống và đương đầu ở vùng núi Tây Bắc hiểm trở. Dưới ngòi bút tài giỏi của thi sĩ hình ảnh người quân nhân Tây Tiến được hiện lên đậm nét trên nền của khung cảnh thiên nhiên Tây Bắc trữ tình.

Sông Mã xa rồi Tây Tiến ơi!

Nhớ về rừng núi nhớ chơi vơi

Ngay 2 câu thơ đầu của đoạn thơ đã cho thấy nỗi nhớ da diết, dâng trào trong lòng quang Dũng. Tác giả thử sự điệp từ “nhớ” và “chơi vơi” để diễn tả sự thiết tha, bồi hồi sâu lắng lúc nhớ về binh đoàn Tây Tiến. Sông Mã chính là địa danh của trận mạc xưa nơi chứng kiến các trận đánh khốc liệt của quân ta. Con sông Mã đã trở thành chứng nhân lịch sử.

Sài Khao sương lấp đoàn quân mỏi

Mường Lát hoa về trong đêm hơi.

Nhớ về Tây Tiến là nhớ biết bao kỷ niệm đẹp gắn liền sở hữu những địa danh như Sài Khao, Mường Lát. Đây đều là các địa danh từng in dấu chân của người lính Tây Tiến. Ngay cả trong “sương lấp”trong “đêm hơi” mờ mịt, lạnh leo đoàn dũng sĩ đã phải vượt qua các nẻo con đường tiến quân ô cùng gian khổ. Ngày nối ngày, đêm nối đêm, trải qua dãi dầu mưa nắng giữa núi rừng Tây Bắc hùng vĩ.

Dốc lên khúc khuỷu dốc thăm thẳm

Heo hút cồn mây súng ngửi trời

Ngàn thước lên cao ngàn thước xuống

Nhà ai Pha Luông mưa xa khơi”.

Đi tiến quân ở Tây Bắc đừng đi toàn dốc cao hiểm nguy được biểu lộ bằng từ láy tạo hình “khúc khuỷu”, “thăm thẳm” hay “heo hút”. Để mô tả được sự khó khăn, trắc trở mà người lính cần vượt qua trên đường hành quân. Trên đỉnh núi cao vút đó khẩu súng của người bộ đội như chạm được đến trời. Hình ảnh nhân hóa “súng ngửi trời” được xem là giàu chất thơ và đầy cảm hứng lãng mạn. Nó khẳng định ý chí quyết tâm của người bộ đội rất trẻ trung và năng động.

bất chợt xuất hiện như thử thách lòng người “ngàn thước lên cao ngàn thuớc xuống”. Đây là câu thơ biểu đạt rõ sự nghiêm trọng của con dốc với chiều cao vời vợi và vực sâu thăm thẳm. 2 câu thơ tưởng hình như đối ngịch lại giúp cân bằng cảnh tượng núi rừng hùng vĩ. trong khoảng đỉnh cao nghìn thước, người chiến binh lại dõi tầm mắt ra xa đến các bản Mường có mái nhà sàn thấp thoáng ẩn hiện: “Nhà ai Pha Luông mưa xa khơi”.

 

Giữa nơi rừng thiêng nước độc ấy cũng có biết bao người bộ đội trẻ đã phải bỏ lại tuổi trẻ ở lại. Để đến lúc nhớ lại tác nhái vẫn còn cảm thấy nhói trong lòng:

Anh bạn dãi dầu không bước nữa.

Gục lên súng mũ bỏ quên đời

2 chữ “dãi dầu” mô tả trong ấy biết bao gian nan, vất vả của người bộ đội trong chống chọi. mặc dầu câu thơ nhắc tới sự hy sinh của người bộ đội. Nhưng nhà thơ đã thi vị hóa cái chết phát triển thành 1 giấc ngủ ngon. Nơi mà những người lính có thể gục đầu lên súng mũ để thu giãn giấc ngủ và xem nhẹ thế cục. Vì độc lập, tự do mà có biết bao đội viên anh hùng đã ngã xuống trên các chiến trường.

Cảnh tượng núi rừng Tây Bắc đâu chỉ với dốc núi cao và vực thẳm mà còn biết bao thử thách khác.

Chiều chiều oai linh thác gào thét.

Đêm đêm Mường Hịch cọp trêu người.

Cứ mỗi buổi chiều ở Tây Bắc lại nghe thấy tiếng những con tác gào thét đổ nước từ trên cao xuống. Ban đêm thì lại nghe thấy tiếng cọp gầm như “trêu người”. các âm thanh ghê rợn này cũng chỉ là 1 phần của rừng núi Tây Bắc. bên cạnh sự hùng vĩ của núi rừng. Thì hình ảnh con người Tây Bắc cũng được khắc họa hiện lên rất đẹp.

Nhớ ôi Tây Tiến cơm lên khói.

Mai Châu mùa em thơm nếp xôi

Doanh trại bừng lên hội đuốc hoa

Kìa em xiêm áo tự bao giờ

Khèn lên man điệu nàng e ấp

Nhạc về Viên Chăn xây hồn thơ.

Trong chặng con đường tiến quân gian khổ, nhưng người bộ đội vẫn đầy ắp các kỷ niệm về tình lang dân. Quên sao được thời điểm “cơm lên khói” mùi thơm của cơm gạo mới đan xen mùi khói bếp thật khó tả. Trong mẫu hương vị đượm đà của bát cơm tỏa khói đó còn có vị của xôi nếp Mai Châu.

Và người quân nhân Tây Tiến ko chỉ sở hữu những buổi hành binh gian khổ. Mà họ còn được tham dự vào những buổi liên hoan ấm tình quân dân. “Doanh trại bừng lên hội đuốc hoa”. không gian Tây Bắc đắm chìm trong ánh lửa ấm áp của ngọn đuốc, mang âm thanh từ tiếng khèn e ấp đem lại 1 ko gian náo nhiệt đối nghịch sở hữu các gieo neo, thống khổ trên đường hành quân.

không gian Tây Bắc còn trở lại chơi vơi trong tiềm thức thi sĩ quang Dũng khi nhớ về “dáng người trên độc mộc” và hình ảnh hoa trôi theo dòng nước lũ.

Người đi Châu Mộc chiều sương ấy

Có thấy hồn lau nẻo bến bờ

Có nhớ dáng người trên độc mộc

Trôi dòng nước lũ hoa đong đưa”

Xa Tây Tiến, thi sĩ không bao giờ quên các hình ảnh đặc thù của vùng đất này. sở hữu những chiều sương mù giăng trắng sóa hay những bờ suối bao la hoa lau. Âm điệu của bài thơ bỗng thay đổi không còn vui tươi hào hứng như ở trên nữa mà đã chuyển sang trầm tư có nỗi nhớ liên miên.

Đoạn thơ đầu 14 câu của tác phẩm “Tây Tiến” đã khắc họa thành công hình ảnh khi không, núi rừng Tây Bắc. Và hình ảnh người đội viên trong chiến đấu vẫn hào hoa phong nhã tràn đầy sự lạc quan yêu đời.

>>> XEM THÊM : soạn bài bác ơi của tố hữu

>>> XEM THÊM : soạn bài xin lập khoa luật

>>> XEM THÊM : soạn bài thuốc

Bài viết cùng chuyên mục