Tue, 05 / 2015 10:03 am | helios

       Hơn 7 năm chung sống với căn bệnh quái ác đã cướp đi sinh mệnh của hàng chục nghìn người Việt Nam mỗi năm, không một viên thuốc, không một phác đồ điều trị,…chị lao vào làm bất cứ công việc gì có thể những mong “tranh thủ kiếm cho chồng con chút của để dành”. Để rồi giờ đây, sức đã tàn, lực đã kiệt, chị nằm đó, quằn quại với nỗi đau như ngàn mũi kim đâm vào xương tủy mà không khỏi ngậm ngùi cho một kiếp người nhiều cay đắng…

Chúng tôi tìm đến căn nhà nhỏ nằm lọt thỏm dưới con dốc hẹp dựng đứng được trải bê tông, hai bên nhà cửa san sát lúc trời đã xế chiều. Tiếng ếch nhái, côn trùng như làm tăng thêm cái không khí ảm đạm, u buồn trước số phận của những con người chịu nhiều thua thiệt.

Dưới gian bếp trật hẹp, một người đàn ông trong bộ quần áo rách rưới, tay trái cầm nắm rác ẩm, tay phải ra sức bật lửa, khói nghi ngút đến ngạt thở; Trên nhà, chị Hà Thị Thơm (trú tổ 2, phường Tây Sơn, Thị xã Tam Điệp, Ninh Bình) đang nằm quằn quại trên chiếc giường khoảng 4m2 , mặt nhăn nhó, tay không ngừng xoa nắn hai chân. Thấy có khách đến, chị cố gắng gượng dậy nhưng không nổi, lại nằm vật xuống. Cậu con trai cả vội vàng thu gọn đống vở thuốc ngổn ngang quanh mẹ, còn cô con gái thứ hai bưng chiếc khay nhôm méo mó, bên trên đựng 3 ly nước lá đã nguội lạnh ra mời với vẻ rụt rè, e ngại. Đúng lúc ấy, người đàn ông rách rưới kia lại nặng nhọc lê từng bước chân lên nhà, đòi bật lửa rồi lại quay người, bước thấp bước cao đi xuống bếp. Chị Thơm cố rướn người, ngước đôi mắt đỏ hoe nhìn theo bóng chồng lẫn trong đám khói mờ ảo, rồi lại liếc qua nhìn hai con mà nước mắt chỉ trực trào ra.

Chị bắt đầu tâm sự bằng cái giọng yếu ớt, chốc chốc lại nghẹn lại như có thứ gì đó chặn nơi cổ họng: “hai cháu từ nhỏ đã phải chịu nhiều thiệt thòi so với chúng bạn. Lúc chúng còn học cấp 1, cấp hai nhiều lần tôi phải lên trường gặp giáo viên giải quyết những vụ đánh lộn mà con tôi toàn là nạn nhân; bao nhiêu lần tôi ôm con khóc một cách bất lực khi các cháu bị bạn bè trêu chọc, kỳ thị vì bố chúng không bình thường. Thương con lắm, tôi biết bệnh mà không dám điều trị, cố gắng làm việc cũng chỉ mong lo cho các cháu ăn học nên người, sau này may chăng đời nó sáng hơn, bớt khổ hơn bố mẹ. Nào ngờ…”

Hạnh phúc muộn màng

Sinh năm 1961 trong một gia đình nông dân nghèo, lại sớm mồ côi cha mẹ, từ nhỏ chị Hà Thị Thơm đã phải tự bươn trải lo miếng cơm manh áo, làm đủ mọi việc để mưu sinh. Mơ ước lớn nhất của chị trong suốt những năm tháng tuổi thơ là được một lần sà vào lòng mẹ, khóc thật to và kể cho mẹ nghe những nỗi đắng cay chị phải chịu đựng khi đi ở cho nhà người; được một lần nếm thử đòn roi của cha để biết thế nào là “thương cho roi cho vọt”. Nhưng bản thân chị cũng hiểu rất rõ, đó là điều không bao giờ trở thành hiện thực. Cũng vì thế mà ước mong về một mái ấm gia đình, một tương lai tốt đẹp trong chị cứ lớn dần theo năm tháng.

Năm 1980, hai mươi mốt tuổi đời, chị lên đường nhập ngũ, sinh hoạt tại đơn vị 565, Trung đoàn 14. Năm 1984, chị xuất ngũ về làm công nhân tại nông trường Đồng Giao. Đến năm 1993, khi đã 32 tuổi, chị mới quen biết và nên duyên cùng anh Phạm Văn Ngữ (sn 1963), vốn là quân nhân, nhưng vì bị huyết áp cao nên buộc phải  giải ngũ về làm nông nghiệp. Sau đó, anh chị dọn về sống cùng nhau trong ngôi nhà nhỏ thuộc khu chung cư dành cho công nhân của nông trường Đồng Giao. Với bản tính chịu thương chịu khó, cuộc sống của anh chị dẫu không sung túc cũng đủ ăn đủ mặc.

Gia đình chị hiện đang sống trong ngôi nhà do doanh nghiệp Việt Thắng hỗ trợ tu sửa  từ năm 2008.

Ước mong về một mái ấm hạnh phúc của chị Thơm năm nào có lẽ sẽ trọn vẹn (khi chị lần lượt sinh hạ hai người con, đủ cả “nếp”, cả “tẻ”), nếu không có chuyện anh Ngữ, người chồng sáu năm chung sống đột ngột mắc bệnh tâm thần.

Năm 1999, trong khi đang lao động, anh Ngữ đột nhiên nấc mạnh rồi ngã gục. Được bà con hàng xóm hỗ trợ, đưa đi cấp cứu kịp thời nên giữ được tính mạng, nhưng lần tai biến đó đã để lại cho anh những di chứng hết sức nặng nề. Khuôn mặt méo xệch về bên trái, tay chân đều bị khoèo, và nghiêm trọng hơn cả là tâm thần anh trở nên rối loạn, dần mất kiểm soát.

Cũng từ ấy, mọi gánh nặng đều đổ dồn lên đôi vai chị Thơm. Chị tất tả ngược xuôi, vừa lo cho hai đứa con nhỏ, lại phải chạy vạy, xoay xở tiền chữa trị cho chồng. Ở cái miền quê nghèo nàn này, chỉ lo đủ ngày 3 bữa cơm cho bốn miệng ăn đã là chuyện không đơn giản, giờ chồng bị bệnh, vừa mất đi một tay lao động, lại phải đèo thêm viện phí, tiền thuốc men cho anh khiến kinh tế gia đình càng trở nên kiệt quệ. Có đồ đạc nào đáng giá, chị đều mang đi bán, gom góp từng đồng mong chưa khỏi cho anh. Nhưng mọi nỗ lực đều rơi vào tuyệt vọng. Bệnh tình của anh không những không thuyên giảm mà ngày càng trầm trọng, đến nay gần như đã mất hoàn toàn khả năng nhận thức.

 Cả ngày anh Ngữ chỉ loay hoay tìm dụng cụ để “nhóm lửa”.

Nhớ lại quãng thời gian đầy khó khăn ấy, chị không khỏi ngậm ngùi: “Lúc ấy, tôi thực sự cảm thấy bế tắc, không biết nên làm thế nào cho phải. Dù một lòng muốn chữa cho chồng, nhưng điều kiện kinh tế không có, mà xem tình hình có cố chữa cũng không khỏi được, bà còn xóm giềng động viên, nên cũng đành coi như sự đã rồi, số mình vậy thì phải chịu. Cả nhà thương yêu đùm bọc lấy nhau, lạc quan mà sống tiếp cho qua ngày…”

Họa vô đơn chí

Nhiều  năm trôi qua, hai con của chị đã khôn lớn, cậu con trai cả Phạm Ngọc Miện (sn 1994) và cô con gái Phạm Thị Thu Hằng (sn 1996) đều nức tiếng ngoan hiền, không chỉ học giỏi mà còn rất hiếu thảo; mẹ con chị cũng đã quen dần với cuộc sống tằn tiện, với mái nhà có người chồng, người cha bị tâm thần.

Thế nhưng, một lần nữa, nỗi bất hạnh lại đổ ập xuống gia đình chị.  Năm 2007, cơ thể chị Thơm bắt đầu có những dấu hiệu không bình thường: Hai chân tê dại, ăn không tiêu, ngực sưng, có cảm giác đau nhức… Lúc đầu đi khám ở tuyến cơ sở, chị được chẩn đoán bị viêm đa khớp dạng thấp nên vẫn nén đau để đi làm. Khi thấy tình trạng ngày càng nặng hơn, chị đến bệnh viện đa khoa Ninh Bình khám và được thông báo bị ung thư vú. Chị phải nghỉ việc tại Nông trường Đồng Giao với chế độ mất sức lao động để về điều trị.

Sau khi phẫu thuật cắt bỏ khối u (tại Viện K Hà Nội), trở về nhà chị lại tiếp tục tìm việc làm thêm với suy nghĩ “tranh thủ kiếm cho chồng con chút của để dành, lỡ có nhắm mắt xuôi tay con cái cũng bớt khổ phần nào”. Trong lòng chị hiểu rất rõ, cái mầm mống bệnh tật vẫn đang âm ỉ sinh sôi trong cơ thể chị, chỉ chờ ngày phát tác hoành hành.

Và rồi cuối cùng, cái ngày ấy cũng đến. Năm 2012, sức khỏe của chị Thơm  sa sút một cách nhanh chóng. Những triệu chứng năm nào lại xuất hiện trở lại, nhưng lần này mức độ nghiêm trọng hơn … Các bác sĩ tại bệnh viện Ninh Bình cho biết, căn bệnh ung thư của chị đã di căn sang cả gan và xương.

 cả ngày chị nằm quằn quại trên giường với nỗi đau như bị ngàn mũi kim châm vào xương tủy 

Dù đã chuẩn bị sẵn tâm lý từ khi quyết định ngưng điều trị tại viện K (Hà Nội), mà chị vẫn không khỏi bàng hoàng. Cái hi vọng mong manh rằng cố gắng sống nuôi cho hai con học hành đến nơi đến chốn đã không thành hiện thực. Tiếng khóc than của người phụ nữ bạc mệnh không đến được tai Nam Tào, Bắc Đẩu, chị vẫn nằm đó, bất lực nhìn tài sản tích cóp bao năm lần lượt ra đi theo những đợt truyền hóa chất, những ngày dài nằm viện.

Chỉ trong vòng 10 năm ngắn ngủi, hai lao động chính đều lần lượt mắc bệnh nặng. Mọi sinh hoạt trong gia đình, bao gồm cả tiền thuốc men, viện phí đều trông chờ vào số tiền phụ cấp mất sức ít ỏi của chị Thơm. Đến nay, chi phí cho 4 đợt truyền hóa chất đã lên tới trên 60 triệu đồng. Trong đó chỉ có 8 triệu đồng là tiền chính quyền, nhân dân địa phương và công ty cũ hỗ trợ, còn lại, chị và các con phải vay mượn khắp nơi mới xoay đủ.

Những ngày tháng một mình chống chọi với bệnh tật ở bệnh viện, chị vẫn không khỏi trăn trở với những nỗi lo tất yếu của một người đàn bà giàu tình yêu và trách nhiệm: Món nợ 52 triệu đồng “khổng lồ” ấy làm thế nào trả được? Chồng chị sẽ ra sao khi không còn chị chăm lo săn sóc? Còn các con của chị, không lẽ phải bỏ dở học hành, rồi lại bước tiếp còn đường đói nghèo, kiệt quệ của mẹ cha?

  Hai vợ chồng đều mất khả năng lao động, các con chị đang đứng trước nguy cơ phải bỏ học.  

Những câu hỏi đó của chị mãi chìm vào im lặng, bởi không ai trong chúng tôi có đủ khả năng cho chị một câu trả lời thỏa mãn, dù chúng tôi ngàn lần hi vọng có thể cho chị chút niềm an ủi, để cuộc đời người phụ nữ bất hạnh Hà Thị Thơm lại được một lần cảm thấy bình yên…

 

 

Bài viết cùng chuyên mục