Tue, 05 / 2015 9:21 am | helios

      Không có đất, không có nhà; chồng tâm thần nặng; vợ mang trong mình 6 khối u; con trai nhỏ qua đời vì bệnh hiểm nghèo khi chưa tròn 8 tháng tuổi,… Gia đình chị Nguyễn Thị Tươi trú tại thôn 1, Vân Trình, Thượng Hòa, Nho Quan, Ninh Bình đang lâm vào hoàn cảnh hết sức ngặt nghèo. Mong muốn lớn nhất của chị bây giờ là có được một mái nhà tử tế cho chồng con có chỗ trú chân, không lo mưa gió, lũ lụt. Nhưng với hoàn cảnh hiện tại của gia đình chị thì ước mong đó là điều không tưởng…

Chị Nguyễn Thị Tươi (sn 1974) trong một gia đình nông dân nghèo tại xã miền núi Sơn Lai (huyện Nho Quan, Ninh Bình), từ nhỏ, chị đã quen với cuộc sống lam lũ, sớm phải bươn trải cùng cha mẹ lo gánh nặng mưu sinh.

Năm 28 tuổi, , chị Tươi kết hôn cùng anh Đinh Văn Phích (sn 1975) rồi theo chồng về vùng chiêm trũng Thượng Hòa sinh sống trong căn nhà (rộng khoảng 10m2 ) được dựng tạm trên miếng đất bố mẹ chồng cho mượn.

anh 1

Do anh Phích bẩm sinh đã mắc bệnh tâm thần (bình thường tỏ ra hiền lành, ít nói, nhưng những lúc lên cơn, mọi đồ đạc trong nhà bất kể giá trị, đều bị anh đập phá tan nát, thậm chí anh còn đánh người và tự làm mình bị thương) nên mọi việc trong gia đình đều nhờ một tay chị Tươi lo liệu.

Chỉ với 5 sào ruộng và những buổi tranh thủ làm thuê làm mướn, phải chật vật lắm chị mới có thể lo được miếng ăn cho 2 vợ chồng với cô con gái Đinh Thị Thắm (đang học lớp 3) và phí sửa chữa đồ đạc do anh Phích làm hỏng.

Vậy mà, đầu năm 2012, khi đang vỡ òa trong niềm hạnh phúc đón cháu Đinh Trọng Phúc chào đời cũng là lúc anh chị nhận được thông báo đứa con trai bé bỏng đang cùng lúc mang trong mình hai căn bệnh quái ác: ung thư não và tim bẩm sinh.

Thương con, chị xoay sở khắp nơi, vay mượn được đồng nào đều mang đi chữa bệnh cho con. Nhưng rồi mọi nỗ lực đều thất bại. 8 tháng sau đó, con trai chị đã ra đi, để lại cho mẹ món nợ trên 60 triệu đồng.

Nỗi đau chưa dừng lại ở đó, chưa đầy một tháng sau khi mất con, các bác sĩ lại thông báo, bản thân chị cũng mắc bệnh ung thư buồng trứng (2 bên) và đã di căn sang dạ dày.

Gom góp, vay mượn họ hàng, làng xóm được gần 10 triệu đồng, chị lên Bệnh viện K Hà Nội điều trị. Tuy nhiên, mới truyền hóa chất được một đợt, chị đành phải xin các bác sĩ xuất viện vì hết tiền.

Chị Tươi tâm sự: “Tôi biết bệnh này chữa cũng không khỏi, mà hoàn cảnh gia đình như vậy cũng không lo nổi, đã định bụng buông xuôi, nhưng giờ nghĩ mình chết đi thì còn đứa con nhỏ không biết nương tựa vào đâu nên đành phải cố gắng, thôi thì sống được với con ngày nào hay ngày đấy…”

Nghĩ vậy, chị lại tiếp tục vay mượn để xuống bệnh viện Đa khoa Ninh Bình điều trị. Trong suốt quá trình điều trị tại bệnh viện, hai vợ chồng chị phải sống nhờ vào việc xin cơm thừa từ các bệnh nhân khác và những bát cháo từ thiện của nhà chùa.

Từ ngày  bệnh nặng, chị được bố mẹ chồng thương tình cho chuyển giường lên nhà trên ở tạm…

Hiện nay, bệnh của chị Tươi đã rất trầm trọng. Đất không, nhà không, không có thu nhập; thậm chí 5 sào ruộng cũng đã bán sạch khi lo tiền chữa trị cho cháu Phúc; bệnh tình anh Phích thì càng ngày càng nặng; điều khiến chị lo lắng nhất là tương lai cháu Thắm sẽ ra sao khi tài sản duy nhất còn lại cho cháu là ngôi nhà rách nát được dựng trên miếng đất đi mượn của người bố chồng đã già yếu.

Gia đình chị Tươi, đặc biệt là cháu Đinh Thị Thắm đang rất cần sự quan tâm, chia sẻ của cộng đồng để giúp họ vơi bớt phần nào khốn khó…

Bài viết cùng chuyên mục