Wed, 07 / 2019 2:37 pm | helios

Đề bài: Bình giảng bài thơ Đèo Gió của Nông Quốc Chấn

Nông Quốc Chấn là một nhà văn người dân tộc Tày, tên thật là Nông Văn Quỳnh. Ông là người dân tộc thiểu số đầu tiên “mang hơi thở núi rừng Tây Bắc vào thi ca”. Ông được xem là cánh chim đầu đàn của các người cầm bút những dân tộc thiểu số. Ông cũng là một trong số ít người dịch thơ văn từ Tiếng Việt sang tiếng dân tộc. Bài thơ Đèo Gió viết về phong cảnh đẹp, ca tụng tình yêu quê hương, quốc gia.

>>> XEM THÊM : phân tích diễn biến tâm trạng nhân vật mị

>>> XEM THÊM : suy nghĩ của em về hiện tượng vứt rác bừa bãi

>>> XEM THÊM : nghị luận xã hội làm thế nào để bảo vệ môi trường sống

Đèo Gió là đèo trên quốc lộ 3, thực dân địa phận thị xã Ngân Sơn, thức giấc Thái Nguyên. người nào muốn ngược Cao Bằng phải đi qua Đèo Gió. từ Cao Bằng, người nào muốn về xuôi cũng phải đi qua Đèo Gió. Đồng bào Tày gọi Đèo Gió là “Khâu vải luẩy” tức thị Đèo trâu đi chơi, vì con đèo đã gắn liền mang huyền thoại cổ tích mà nhiều người trong chúng ta hoặc đã biết, hoặc chưa nghe đề cập. do đó Nông Quốc Chấn mới hóm hỉnh hỏi: “Bao nhiêu đàn trâu bước?”.

Hình ảnh con đèo được tác kém chất lượng nhân hóa. nhà thơ như muốn hỏi tuổi con đèo, muốn thông cảm sở hữu con đèo đã tồn tại, đã “đứng” giữa đất trời minh mông, “đã bao nhiêu ngàn ngày”, đã mấy ngàn năm, mấy vạn năm. Trong thời gian kháng chiến chống Mĩ, Đèo Gió như là 1 minh chứng lịch sử, chứng kiến sự gian lao, khó nhọc của quần chúng trong công đoạn kháng chiến. Đèo gió suốt hôm mai tấp nập, xe vận chuyển quân sự chở vũ khí, đạn dược nối đuôi nhau tiến ra trận mạc, lính dân quân nối bước nhau cuồn cuộn đổ về phía Nam. Đứng trên đỉnh Đèo Gió ko chỉ sở hữu nghe gió thổi mà còn nghe tiếng vọng sôi sục quyết đấu quyết thắng giặc Mỹ xâm lăng của quân và dân ta. Đèo Gió lúc bấy giờ trở thành con đèo mà cả nước ra trận đã hành quân qua.

Trong bài thơ, Đèo Gió hiện lên mang một vẻ đẹp hùng vĩ. Đèo Gió rất cao, đêm đi qua Đèo Gió tưởng là “đầu đội trời sao”. Sáng đi qua Đèo Gió, tưởng là “cưỡi mây bay cao”. Nghệ thuật đối tạo nên hai hình ảnh sao trời và mây trời tương ứng, vừa nói lên chiếc tầm cao vũ trụ của Đèo Gió vừa bộc lộ chí khí của “ta”, của quân và dân ta trong thời đại Hồ Chí Minh:

Đêm, ta qua Đèo Gió

Tưởng đầu đội trời sao!

Sáng, ta qua Đèo Gió

Tưởng cưỡi mây bay cao!

Con đèo đã chứng kiến các cuộc tiến quân của quân và dân ta, đó là các con phố từng đổ phổ quát xương máu, sự hi sinh để với được độc lập, tự do.

Ta vượt bao nhiêu đèo

Trên con đường vạn dặm

Từng đợt gió gió reo

Đôi chân ta bước thẳng

Dẫu cho có vượt qua bao nhiêu đèo, tuyến đường đi với dài, mang gian khó nặng nhọc, nhưng đôi chân thì cứ bước thẳng, luôn hướng về phía trước. ấy là những gian khổ khó khăn. Hành động “Đôi chân ta bước thẳng” là ý chí, là sự quyết tâm sắt đá quyết ko lùi bước trước mọi thử thách gian lao. Bài học đi con đường, leo núi, vượt đèo cũng là bài học quyết tâm để vượt qua tuyến đường đời, tuyến phố đấu tranh. Bài học vượt qua đèo được tác kém chất lượng nhắc lên 1 phương pháp bình dị, hồn nhiên mà bõ bèn.

“Đèo Gió” được viết năm 1968, là quá trình cả nước miền Nam cũng như miền Bắc đang sôi sục kháng chiến chống Mĩ. Miền Nam là tiền tuyến, miền Bắc là hậu phương chi viện sức người và sức của cho miền Nam, do đó trong công đoạn này tuyến phố như Đèo Gió ko chỉ có một mà hồ hết, các trục đường nghiêm trọng, luôn dình dập sự bất ổn, hi sinh trong khi quân giặc sở hữu thể phát hiện và ngăn chặn tiếp viện bất cứ khi nào. Qua đấy sở hữu thể thấy được tinh thần, ý chí đấu tranh gan góc của quân và dân ta.

Bình giảng bài thơ Đèo Gió của Nông Quốc Chấn

Bình giảng bài thơ Đèo Gió của Nông Quốc Chấn

“Đèo Gió” là 1 trong các bài thơ tả cảnh ngụ tình mà ta thường thấy. Ở “Đèo Gió” trong phần kết, thi sĩ dân tộc Tày lại viết: “Ta vượt bao nhiêu đèo …Đôi chân ta bước thẳng”. Qua đó, ta càng thấy rõ, chất trữ tình trong thơ phản ánh rất rõ bắt mắt nghệ thuật của mỗi thi sĩ, cùng lúc in đậm màu sắc thời đại.

Với bài thơ “Đèo Gió”, Nông Quốc Chấn đã cho người đọc thấy được quang cảnh ngẫu nhiên tuyệt đẹp, ca tụng cảnh sắc hùng vĩ của quê hương quốc gia. Bài thơ ko chỉ là bài học về vượt đèo, leo núi mà còn là ý chí, là quyết tâm đanh thép quyết ko lùi bước trước mọi thử thách gian khó.

Nông Quốc Chấn là một nhà văn người dân tộc Tày, tên thật là Nông Văn Quỳnh. Ông là người dân tộc thiểu số trước tiên “mang hơi thở núi rừng Tây Bắc vào thi ca”. Ông được xem là cánh chim đầu đàn của những người cầm bút các dân tộc thiểu số. Ông cũng là 1 trong số ít người dịch thơ văn từ Tiếng Việt sang tiếng dân tộc.

Tác giả có nhiều áng thơ văn viết về phong cảnh đẹp. Các áng thơ văn ấy đã góp phần mở rộng tầm mắt và tăng tâm hồn mỗi chúng ta về tình ái quê hương quốc gia.

khai mạc bài thơ là tiếng gọi đựng lên tha thiết. thi sĩ như đang ham mê ngắm cảnh đèo và vẫy tay gọi:

Đèo Gió ơi! Đèo Gió

Con đèo được nhân hóa. thi sĩ như muốn hỏi tuổi con đèo, muốn cảm thông sở hữu con đèo đã còn đó, đã “đứng” giữa đất trời minh mông, “đã bao nhiêu nghìn ngày”, đã mấy ngàn năm, mấy vạn năm?

Đèo Gió ơi! Đèo Gió

Người đứng ở nơi đây

Cạnh con đường quốc lộ

Đã bao nhiêu ngàn ngày?

Đèo Gió thực dân địa phận quận Ngân Sơn, tỉnh giấc Thái Nguyên. ai muốn ngược Cao Bằng phải đi qua Đèo Gió. từ Cao Bằng, người nào muốn về xuôi cũng phải đi qua Đèo Gió. Đồng bào Tày gọi Đèo Gió là “Khâu vải luẩy” tức thị Đèo trâu đi chơi, vì con đèo đã gắn liền có huyền thoại cổ tích mà phổ thông người trong chúng ta hoặc đã biết, hoặc chưa nghe đề cập. vì thế Nông Quốc Chấn mới hóm hỉnh hỏi: “Bao nhiêu đàn trâu bước?”.

Sau lúc hỏi đèo: “Bao nhiêu đàn trâu bước”, nhà thơ lại hỏi: “Bao nhiêu dấu xe đi? Bao nhiêu người xuôi ngược? Đứng đây có người nghe”. lúc bấy giờ, Đèo Gió suốt sớm hôm nở rộ, xe tải quân sự chở khí giới, đạn dược nối đuôi nhau tiến ra chiến trường, lính dân quân nối bước nhau cuồn cuộn đổ về phía Nam. Đứng trên đỉnh Đèo Gió không chỉ mang nghe gió thổi mà còn nghe tiếng vọng sục sôi quyết chiến quyết thắng giặc Mỹ xâm lược của quân và dân ta. Đèo Gió lúc bấy giờ phát triển thành con đèo mặc cả nước ra trận đã tiến quân qua.

Nông Quốc Chấn tiêu dùng liên tiếp bốn thắc mắc tu trong khoảng để nhắc lên 1 sự thật lịch sử, con Đèo Gió đã phát triển thành 1 chứng nhân của lịch sử hào hùng trong kháng chiến chống Mỹ cứu nước. đấy là con đèo, tuyến phố ra trận “cả nước lên đường”.

Khổ thơ tiếp theo, tác giả đề cập lên vẻ đẹp hùng vĩ của Đèo Gió. Đèo Gió rất cao. Đêm đi qua Đèo Gió, tưởng là “đầu đội trời sao”. Sáng đi qua Đèo Gió, tưởng là “cưỡi mây bay cao”. Nghệ thuật đối tạo nên hai hình ảnh sao trời và mây trời tương ứng, vừa nhắc lên loại tầm cao vũ trụ của Đèo Gió vừa biểu đạt chí khí của “ta”, của quân và dân ta trong thời đại Hồ Chí Minh. Qua điệp ngữ “ta qua”, giọng thơ vang lên như tiếng reo rất hào hùng:

Đêm, ta qua Đèo Gió

Tưởng đầu đội trời sao!

Sáng, ta qua Đèo Gió

Tưởng cưỡi mây bay cao!

Trên đường vượt qua Đèo Gió để đi lên phía trước, “ta” còn phải vượt qua rộng rãi đèo cao, phổ thông trục đường xa tít dài vạn dặm, còn gặp đa dạng thử thách gian lao. đấy là tuyến đường của quân và dân ta phải vượt qua, phải đổ phổ biến xương máu để thắng lợi, để giành lấy độc lập, tự do và hòa bình:

Ta vượt bao nhiêu đèo

Trên con đường vạn dặm

Từng đợt gió gió reo

Đôi chân ta bước thẳng!

Thơ có hàm nghĩa đẹp và sâu sắc qua những hình ảnh tượng trưng: bao lăm đèo, tuyến phố vạn dặm, từng đợt gió gió reo. đó là các gian khổ cạnh tranh. Hành động “Đôi chân ta bước thẳng” là ý chí, là quyết tâm đanh thép quyết không lùi bước trước mọi thử thách gian khó. Bài học đi tuyến phố, leo núi, vượt đèo cũng là bài học cố gắng để vượt qua tuyến đường đời, tuyến đường đương đầu. Bài học vượt qua đèo được tác kém chất lượng nhắc lên 1 cách thức bình dị, hồn nhiên mà ăn thua.

“Đèo Gió” là 1 trong những bài thơ tả cảnh ngụ tình mà ta thường thấy. Ở “Đèo Gió” trong phần kết, nhà thơ dân tộc Tày lại viết: “Ta vượt bao lăm đèo …Đôi chân ta bước thẳng”. Qua đấy, ta càng thấy rõ, chất trữ tình trong thơ phản ánh rất rõ cá tính nghệ thuật của mỗi thi sĩ, đồng thời in đậm màu sắc thời đại.

Có bài thơ “Đèo Gió”, Nông Quốc Chấn đã cho người đọc thấy được khung cảnh đột nhiên tuyệt đẹp, ngợi ca cảnh sắc hùng vĩ của quê hương đất nước. Bài thơ không chỉ là bài học về vượt đèo, leo núi mà còn là ý chí, là phấn đấu đanh thép quyết không lùi bước trước mọi thử thách gian lao.

>>> XEM THÊM : soạn bài Chọn sự việc chi tiết tiêu biểu trong bài văn tự sự

>>> XEM THÊM : soạn bài bài ca phong cảnh Hương sơn

>>> XEM THÊM : soạn bài Luyện tập thao tác lập luận so sánh

Bài viết cùng chuyên mục